雨夕梦觉就枕戏效昌黎体近梦

明代 王夫之
沈阴夕巳长,噩梦魂相挠。霜鬓失其真,童心来愈巧。 身轻月离云,心闲日出卯。斗草康乐须,撒米麻姑爪。 狂歌演末泥,舞袖试郭鲍。云冠莲叶捲,綵杖柳枝拗。 寻花鼻巳醒,溯风咽屡饱。攓菱忘水溅,拾豆就烓煼。 倏忽揽孤衾,凉飙袭双骹。故情虽不永,清欢幸巳稍。 笼鸡既争聒,被虱复群咬。梦醒夫何为,无妨恣狂狡。
shěn yīn zhǎng   è mèng hún xiāng náo shuāng bìn shī zhēn tóng   xīn lái qiǎo    
shēn qīng yuè yún   xīn xián chū mǎo dòu cǎo kāng   zhǎo    
kuáng yǎn   xiù shì guō bào yún guān lián juǎn cǎi   zhàng liǔ zhī ǎo    
xún huā xǐng   fēng yàn bǎo qiān líng wàng shuǐ jiàn shí   dòu jiù wēi chǎo    
shū lǎn qīn   liáng biāo shuāng qiāo qíng suī yǒng qīng   huān xìng shāo    
lóng zhēng guā   bèi shī qún yǎo mèng xǐng wéi   fáng kuáng jiǎo