玉溪归逢外甥李相如汴中

宋代 晁补之
蛮乡俟天形,畏蠚复惮暑。 梦甥来万里,竹响风动宇。 如今真似梦,相对别恨吐。 平生窘执辔,白面力如虎。 谁令斗指日,江使堕渔罟。 桃僵李为仆,遗佩满江渚。 常忧抱石死,无复脚踏土。 哪知徼时愿,起废遇明主。 旷调已远迹,未用矜杜举。 但忧世议隘,亡弓不亡楚。 吾甥学孔子,况乃父母鲁。 如闻四门闢,未信遡洄沮。 上书闵魃旱,膏以神灵雨。 北海自有人,高丘岂无女。 尔壮观尔能,吾归固吾所。 期甥二儿上,馀子不足数。 何以喻我心,酌此湘吴醑。
mán xiāng tiān xíng   wèi dàn shǔ
mèng shēng lái wàn   zhú xiǎng fēng dòng
jīn zhēn mèng   xiāng duì bié hèn
píng shēng jiǒng zhí pèi   bái miàn
shuí lìng dòu zhǐ   jiāng shǐ 使 duò
táo jiāng wèi   pèi mǎn jiāng zhǔ
cháng yōu bào shí   jiǎo
zhī jiǎo shí yuàn   fèi míng zhǔ
kuàng diào yuǎn   wèi yòng jīn
dàn yōu shì ài   wáng gōng wáng chǔ
shēng xué kǒng   kuàng nǎi
wén mén   wèi xìn huí
shàng shū mǐn hàn   gāo shén líng
běi hǎi yǒu rén   gāo qiū
ěr zhuàng guān ěr néng   guī suǒ
shēng èr ér shàng   zi shù
xīn   zhuó xiāng