雨霰作雪不成大风散云月色皎然

宋代 陆游
数间茅屋寄蓬蒿,天遣来归息我劳。 月可一庭陈素练,风酣万木起惊涛。 病侵齿发才虽尽,酒挟江山气尚豪。 安得人间掣鲸手,共提笔阵法庄骚?
shù jiān máo péng hāo   tiān qiǎn lái guī láo  
yuè tíng chén liàn   fēng hān wàn jīng tāo  
bìng qīn chǐ 齿 cái suī jǐn   jiǔ xié jiāng shān shàng háo  
ān rén jiān chè jīng shǒu   gòng zhèn zhuāng sāo