于婺州被囚诗

隋代 虞绰
穷达虽有命,逋逃诚负累。背恩已偷生,临危未能死。 得罪既不测,中心怅无已。厚颜羞朋友,囚心愧妻子。 圣日始东扶,徂年迫西汜。方违盛明代,永向幽泉里。 况当此春节,物候惊田里。桃蹊日影乱,柳径秋风起。 动植皆顺性,嗟余独沦耻。投笔不重陈,此情寄知己。
qióng suī yǒu mìng   táo chéng lèi bèi ēn tōu shēng   lín wēi wèi néng
zuì   zhōng xīn chàng hòu yán xiū péng you   qiú xīn kuì
shèng shǐ dōng   nián 西 fāng wéi shèng míng dài   yǒng xiàng yōu quán
kuàng dāng chūn jié   hòu jīng tián táo yǐng luàn   liǔ jìng qiū fēng
dòng zhí jiē shùn xìng   jiē lún chǐ tóu zhòng chén   qíng zhī