与吴迪吉诸人赴晁季一陈塘范园之游因成十韵

宋代 吕本中
春风未寂寞,频枉故人车。客舍轻寒下,村烟宿雨馀。 晓红留隐映,新绿上扶疏。妙墨悬高榜,残章得旧书。 蛟龙忽舒卷,草木自清虚。渺渺登临地,悠悠水竹居。 只今那复有,本自不关渠。塘水空遗庙,鼍淙亦故墟。 同行喜佳士,所到即吾庐。政恐习池饮,风流却未如。
chūn fēng wèi   pín wǎng rén chē shè qīng hán xià cūn   yān 宿    
xiǎo hóng liú yǐn yìng   xīn 绿 shàng shū miào xuán gāo bǎng cán   zhāng jiù shū    
jiāo lóng shū juàn   cǎo qīng miǎo miǎo dēng lín yōu   yōu shuǐ zhú    
zhī jīn yǒu   běn guān táng shuǐ kōng miào tuó   cóng    
tóng háng jiā shì   suǒ dào zhèng kǒng chí yǐn fēng   liú què wèi