宇文沪州挽诗二首

宋代 魏了翁
风壑昂修干,霜空突翠峰。 介然疑苦硬,行处独从容。 不忝南轩嗣,奚惭北学宗。 巫阳招不复,暖暖日高舂。
fēng áng xiū gàn   shuāng kōng cuì fēng  
jiè rán yìng   xíng chǔ cóng róng  
tiǎn nán xuān   cán běi xué zōng  
yáng zhāo   nuǎn nuǎn gāo chōng