遇王山人

唐代 施肩吾
每欲寻君千万峰,岂知人世也相逢。 一瓢遗却在何处,应挂天台最老松。
měi xún jūn qiān wàn fēng   zhī rén shì xiāng féng
piáo què zài chǔ   yīng guà tiān tāi zuì lǎo sōng