与亭

宋代 刘攽
构亭彼为谁,高士自相与。与游皆可人,与言是真语。 与醉不独醒,与歌从和汝。与忘形骸迹,与偕同出处。 实与不待求,久与非强许。世涂异冰炭,咫尺或龃龉。 开此与者风,宁当转弃予。
gòu tíng wèi shuí   gāo shì xiāng yóu jiē rén   yán shì zhēn    
zuì xǐng   cóng wàng xíng hái   xié tóng chū chù    
shí dài qiú   jiǔ fēi qiáng shì bīng tàn zhǐ   chǐ huò    
kāi zhě fēng   níng dāng zhuǎn