玉堂春·闲论修持

元代 马钰
闲论修持,修持非草草。猛舍家缘,方求大道。灭尽无明,如轲能养浩。肯逐人情似桔*。驾食鹑居,自然无烦恼。垢面蓬头,心田频扫。金木相生,就中成至宝。便觉灵光出一毫。
xián lùn xiū chí   xiū chí fēi cǎo cǎo měng shě jiā yuán   fāng qiú dào miè jǐn míng   néng yǎng hào kěn zhú rén qíng shì   *。 jià shí chún   rán fán nǎo gòu miàn péng tóu   xīn tián pín sǎo jīn xiāng shēng   jiù zhōng chéng zhì bǎo biàn 便 jué líng guāng chū háo