玉堂春

宋代 晏殊
后园春早。残雪尚濛烟草。数树寒梅,欲绽香英。小妹无端、折尽钗头朵,满把金尊细细倾。 忆得往年同伴,沈吟无限情。恼乱东风、莫便吹零落,惜取芳菲眼下明。
hòu yuán chūn zǎo cán xuě shàng méng yān cǎo shù shù hán méi   zhàn xiāng yīng xiǎo mèi duān zhé jǐn chāi tóu duǒ   mǎn jīn zūn qīng
wǎng nián tóng bàn   shěn yín xiàn qíng nǎo luàn dōng fēng biàn 便 chuī líng luò   fāng fēi yǎn xià míng