寓叹

宋代 陆游
孤生拙料事,诸老误知人。 世故几翻覆,此身常贱贫。 有书藏禹穴,无地静胡尘。 衰病今年剧,呻吟欲过旬。
shēng zhuō liào shì   zhū lǎo zhī rén
shì fān   shēn cháng jiàn pín
yǒu shū cáng xué   jìng chén
shuāi bìng jīn nián   shēn yín guò xún