寓叹

宋代 陆游
剑外归耕梦不通,公车上疏路何从?有心求缩地万里,无羽可朝天九重。 狂诵新诗驱疟鬼,醉吹横笛舞神龙。 明当采药玉霄去,他日君看冰雪容。
jiàn wài guī gēng mèng tōng   gōng chē shàng shū cóng   yǒu xīn qiú suō wàn   cháo tiān jiǔ zhòng  
kuáng sòng xīn shī nüè guǐ   zuì chuī héng shén lóng  
míng dāng cǎi yào xiāo   jūn kàn bīng xuě róng