寓叹

宋代 陆游
眼底谁为耐久朋,倚肩按膝一乌藤。 虚名但可欺横目,薄俗何时复结绳?浮世百年悲冉冉,闲身万事付腾腾。 年来更叹龙锺甚,欲探梅花病不能。
yǎn shuí wèi nài jiǔ péng   jiān àn téng  
míng dàn héng   báo shí jié shéng   shì bǎi nián bēi rǎn rǎn   xián shēn wàn shì téng téng  
nián lái gèng tàn lóng zhōng shén   tàn méi huā bìng néng