寓叹

宋代 陆游
五亩烟芜过半生,还山自笑又躬耕。 舂炊不继儿啼饭,烹饪无方客絮羹。 游宦人间身愈困,读书灯下目几盲。 退之已老当更事,犹向时人说善鸣。
yān guò bàn shēng   hái shān xiào yòu gōng gēng  
chōng chuī ér fàn   pēng rèn fāng gēng  
yóu huàn rén jiān shēn kùn   shū dēng xià máng  
tuì 退 zhī lǎo dāng gēng shì   yóu xiàng shí rén shuō shàn míng