玉台驿亭子

唐代 李质
春去台空迹已陈,危亭杰出涧之滨。 清溪绕屋可濯足,好鸟隔江如唤人。 明月委波金潋滟,青山带雪玉嶙峋。 桃花流水非人世,或有渔郎来问津。
chūn tái kōng chén   wēi tíng jié chū jiàn zhī bīn
qīng rào zhuó   hǎo niǎo jiāng huàn rén
míng yuè wěi jīn liàn yàn   qīng shān dài xuě lín xún
táo huā liú shuǐ fēi rén shì   huò yǒu láng lái wèn jīn