玉台体十二首

唐代 权德舆
鸾啼兰已红,见出凤城东。粉汗宜斜日,衣香逐上风。 情来不自觉,暗驻五花骢。 婵娟二八正娇羞,日暮相逢南陌头。 试问佳期不肯道,落花深处指青楼。 隐映罗衫薄,轻盈玉腕圆。相逢不肯语,微笑画屏前。 知向辽东去,由来几许愁。破颜君莫怪,娇小不禁羞。 楼上吹箫罢,闺中刺绣阑。佳期不可见,尽日泪潺潺。 泪尽珊瑚枕,魂销玳瑁床。罗衣不忍著,羞见绣鸳鸯。 君去期花时,花时君不至。檐前双燕飞,落妾相思泪。 空闺灭烛后,罗幌独眠时。泪尽肠欲断,心知人不知。 秋风一夜至,吹尽后庭花。莫作经时别,西邻是宋家。 独自披衣坐,更深月露寒。隔帘肠欲断,争敢下阶看。 昨夜裙带解,今朝蟢子飞。铅华不可弃,莫是藁砧归。 万里行人至,深闺夜未眠。双眉灯下扫,不待镜台前。
luán lán hóng   jiàn chū fèng chéng dōng fěn hàn xié   xiāng zhú shàng fēng
qíng lái jué   àn zhù huā cōng
chán juān èr zhèng jiāo xiū   xiāng féng nán tóu
shì wèn jiā kěn dào   luò huā shēn chù zhǐ qīng lóu
yǐn yìng luó shān báo   qīng yíng wàn yuán xiāng féng kěn   wēi xiào huà píng qián
zhī xiàng liáo dōng   yóu lái chóu yán jūn guài   jiāo xiǎo jīn xiū
lóu shàng chuī xiāo   guī zhōng xiù lán jiā jiàn   jìn lèi chán chán
lèi jǐn shān zhěn   hún xiāo dài mào chuáng luó rěn zhù   xiū jiàn xiù yuān yāng
jūn huā shí   huā shí jūn zhì yán qián shuāng yàn fēi   luò qiè xiāng lèi
kōng guī miè zhú hòu   luó huǎng mián shí lèi jǐn cháng duàn   xīn zhī rén zhī
qiū fēng zhì   chuī jǐn hòu tíng huā zuò jīng shí bié   西 lín shì sòng jiā
zuò   gēng shēn yuè hán lián cháng duàn   zhēng gǎn xià jiē kàn
zuó qún dài jiě   jīn zhāo zi fēi qiān huá   shì gǎo zhēn guī
wàn xíng rén zhì   shēn guī wèi mián shuāng méi dēng xià sǎo   dài jìng tái qián