余所寓僧舍蜂筒忽散去仅留其半僧云分蜂时每如此寻复追求再得之贮以别龛感而成诗

宋代 张嵲
每逢晴日竞飞翻,忽为群居负责言。甘美日充辞豢养,蟠藏岁久念腾骞。 趋衙乍觉朋曹少,分邑疑因支庶繁。莫便无情同燕雀,阶除得食语喧喧。
měi féng qíng jìng fēi fān   wèi qún yán gān měi chōng huàn yǎng pán   cáng suì jiǔ niàn téng qiān    
zhà jué péng cáo shǎo   fēn yīn zhī shù fán biàn 便 qíng tóng yàn què jiē   chú shí xuān xuān