余素爱雪,而京师经冬皆无,人日忽降,喜与东遨联句,既而乘兴作此
年来天意总无常,清白人间赖晚妆。雪月重明拥门户,江山一色失阴阳。
诗因无利清于水,梅以浮名俗到香。坐想池塘春草绿,忽闻滴水响空廊。
nián
年
lái
来
tiān
天
yì
意
zǒng
总
wú
无
cháng
常
,
qīng
清
bái
白
rén
人
jiān
间
lài
赖
wǎn
晚
zhuāng
妆
xuě
。
yuè
雪
zhòng
月
míng
重
yōng
明
mén
拥
hù
门
jiāng
户
,
shān
江
yī
山
sè
一
shī
色
yīn
失
yáng
阴
阳
。
shī
诗
yīn
因
wú
无
lì
利
qīng
清
yú
于
shuǐ
水
,
méi
梅
yǐ
以
fú
浮
míng
名
sú
俗
dào
到
xiāng
香
zuò
。
xiǎng
坐
chí
想
táng
池
chūn
塘
cǎo
春
lǜ
草
hū
绿
,
wén
忽
dī
闻
shuǐ
滴
xiǎng
水
kōng
响
láng
空
廊
。