玉笥十咏 其七 绵峰瀑布

元代 邓雅
谁拖素练千尺长,乃是绝壁飞流浪。上人洗钵坐崖石,惯闻水乐鸣铿锵。
shuí tuō liàn qiān chǐ zhǎng   nǎi shì jué fēi liú làng shàng rén zuò shí guàn   wén shuǐ míng kēng qiāng