鬻石篇

宋代 张简
山中学仙人,断谷自有方。泌水生石精,鬻之以为粮。 候火中夜起,松材袭馨香。切以昆吾刀,间以琼茎浆。 长年尚服食,玉体生光芒。一朝凡骨换,白日凌风翔。
shān zhōng xué xiān rén   duàn yǒu fāng shuǐ shēng shí jīng   zhī wéi liáng    
hòu huǒ zhōng   sōng cái xīn xiāng qiè kūn dāo jiān   qióng jīng jiāng    
cháng nián shàng shí   shēng guāng máng zhāo fán huàn bái   líng fēng xiáng