愚石歌

宋代 何梦桂
大埠初分生怪石,曾与不周山作骨。 山崩地缺天柱摧,片石耆姿转奇崛。 娲皇炼石补天工,化作五星成五色。 地下为石天上星,顽质变化生神灵。 一朝天狼齧蚀五星陨,陨石枕头野犹有光晶荧。 何人夜负入海屿,错杂昆吾无觅处。 中间块石独崎嵚,住在锦溪溪上浒。 石润可以砚,石文可以屏。 屭屭或刳鼎,廉栗或劖铭。 不然云母与紫英,否则丹砂和空青。 尔材於用百不适,空有千尺高棱层。 暴流没马不加减,霜降石出不加增。 火不焦,水不凝。 刻桐扣不鸣,饮羽射不惊。 世间至智不能化,而我安敢逃愚名。 人闻愚恶智喜,君谓我愚真知己。 筑室招子原结交,更请柳溪作愚记。 我笑已愚君更愚,世有两愚适相值。 江流东去夕阳西,千古相看只如此。 当年三品不点头,况被旁人鞭得起。
chū fēn shēng guài shí   céng zhōu shān zuò  
shān bēng quē tiān zhù cuī   piàn shí 姿 zhuǎn jué  
huáng liàn shí tiān gōng   huà zuò xīng chéng  
xià wèi shí tiān shàng xīng   wán zhì biàn huà shēng shén líng  
zhāo tiān láng niè shí xīng yǔn   yǔn shí zhěn tou yóu yǒu guāng jīng yíng  
rén hǎi 屿   cuò kūn chù  
zhōng jiān kuài shí qīn   zhù zài jǐn shàng  
shí rùn yàn   shí wén píng  
huò dǐng   lián huò chán míng  
rán yún yīng   fǒu dān shā kōng qīng  
ěr cái yòng bǎi shì   kōng yǒu qiān chǐ gāo léng céng  
bào liú méi jiā jiǎn   shuāng jiàng shí chū jiā zēng  
huǒ jiāo   shuǐ níng  
tóng kòu míng   yǐn shè jīng  
shì jiān zhì zhì néng huà   ér ān gǎn táo míng  
rén wén è zhì   jūn wèi zhēn zhī  
zhù shì zhāo yuán jié jiāo   gèng qǐng liǔ zuò  
xiào jūn gèng   shì yǒu liǎng shì xiāng zhí  
jiāng liú dōng yáng 西   qiān xiāng kàn zhī  
dāng nián sān pǐn diǎn tóu   kuàng bèi páng rén biān