予嗜茶而封州难得有一种如下等修仁殊苦涩而日进两杯

宋代 郑刚中
一瓢方此寄天涯,用巧居贫拙有加。晚食正为颜斶饭,空肠却嗜玉川茶。 长髯乱磨轻于土,短尾浓煎不见花。撑拄可堪书卷少,空教癯瘁发生华。
piáo fāng tiān   yòng qiǎo pín zhuō yǒu jiā wǎn shí zhèng wèi yán chù fàn   kōng cháng què shì chuān chá
zhǎng rán luàn qīng   duǎn wěi nóng jiān jiàn huā chēng zhǔ kān shū juàn shǎo   kōng jiào cuì shēng huá