玉笙引

宋代 张简
我尝蹑轻鸿,浮空度瑶阙。醉看碧桃花,吹笙弄明月。 仙人王乔董双成,为作春水流花声。昆崙十三凤,飞舞相和鸣。 曲终飘然上鹤去,逸韵散落天风清。自从失脚堕尘世,飞梦尚缭芙蓉城。 浮丘公,今不见,白玉龟台走雷电。云和妙曲杳无闻,万壑松风洗清怨。
cháng niè qīng hóng 鸿   kōng yáo quē zuì kàn táo huā   chuī shēng nòng míng yuè
xiān rén wáng qiáo dǒng shuāng chéng   wéi zuò chūn shuǐ liú huā shēng kūn lún shí sān fèng   fēi xiāng míng
zhōng piāo rán shàng   yùn sàn luò tiān fēng qīng cóng shī jiǎo duò chén shì   fēi mèng shàng liáo róng chéng
qiū gōng   jīn jiàn   bái guī tái zǒu léi diàn yún miào yǎo wén   wàn sōng fēng qīng yuàn