雨声

宋代 陆游
暑气满天地,薄暮加烦促。 清风吹急雨,集我北窗竹。 竹声萧萧固自奇,况得雨声相发挥。 令人忽忆云门寺,半夜长松堕雪时。
shǔ mǎn tiān   jiā fán  
qīng fēng chuī   běi chuāng zhú  
zhú shēng xiāo xiāo   kuàng shēng xiāng huī  
lìng rén yún mén   bàn cháng sōng duò xuě shí