雨声

宋代 陆游
雨声点滴朝复暮,中有诗人绝尘句。 云门咸池渺千古,断谱遗音此其绪。 雨声点滴夜不休,中有羁臣去国愁;九疑联翩湘水秋,忠诚内激涕自流。 我今衰病百无念,卧对青灯吐残焰,支床纳息效寒龟,傍枕长吟笑孤剑。 雨声不断睡愈美,窗白鸦啼揽衣起;呼儿烧兔倾浊醪,又倚胡床雨声里。
shēng diǎn cháo   zhōng yǒu shī rén jué chén  
yún mén xián chí miǎo qiān   duàn yīn  
shēng diǎn xiū   zhōng yǒu chén guó chóu   jiǔ lián piān xiāng shuǐ qiū   zhōng chéng nèi liú  
jīn shuāi bìng bǎi niàn   duì qīng dēng cán yàn   zhī chuáng xiào hán guī   bàng zhěn cháng yín xiào jiàn  
shēng duàn shuì měi   chuāng bái lǎn   ér shāo qīng zhuó láo   yòu chuáng shēng