雨声

唐代 元稹
风吹竹叶休还动,雨点荷心暗复明。 曾向西江船上宿,惯闻寒夜滴篷声。
fēng chuī zhú xiū hái dòng   diǎn xīn àn míng
céng xiàng 西 jiāng chuán shàng 宿   guàn wén hán péng shēng