育阇黎房见秋兰有花作

宋代 毛滂
南风吹露畦,苦菜日夜花。 同荣有蔓草,托质多长蛇。 迩来合萧条,凄风寄蒹葭。 禅房向幽寂,云日暧庭沙。 竹根逢小春,紫兰茁其芽。 造物惜鲜荣,宁肯及幽葩。 偶出白帝恩,未必黄钟家。 芳馨半孤冷,萧艾终横斜。 譬如隐君子,悃愊初无华。 深藏不自献,清芬亦难遮。 陶翁抱疏韵,对此心忻嘉。 离骚久相从,浊酒不待赊。 纫衣濯沧浪,援琴卧烟霞。
nán fēng chuī   cài huā
tóng róng yǒu màn cǎo   tuō zhì duō cháng shé
ěr lái xiāo tiáo   fēng jiān jiā
chán fáng xiàng yōu   yún ài tíng shā
zhú gēn féng xiǎo chūn   lán zhuó
zào xiān róng   nìng kěn yōu
ǒu chū bái ēn   wèi huáng zhōng jiā
fāng xīn bàn lěng   xiāo ài zhōng héng xié
yǐn jūn zi   kǔn chū huá
shēn cáng xiàn   qīng fēn nán zhē
táo wēng bào shū yùn   duì xīn xīn jiā
sāo jiǔ xiāng cóng   zhuó jiǔ dài shē
rèn zhuó cāng làng   yuán qín yān xiá