玉扇坠歌

明代 顾清
天星夜坠乌玉渠,灵光化作双鲤鱼。目光夹日摇明珠,昆冈八月秋气孤。 万夫入水群龙逋,玄鬐一跃升天衢。金索贯颐来献俘,清风先生坐冰壶。 掀髯一笑留坐隅,被以组绶恩礼殊。金闺窈窕连黄枢,尔我相倚出入俱。 自从倭风入中区,飘然弃予瓦砾如。时移世变日下趋,何意更逢君子徒。 亦知所好非所须,意气相感终不渝。河东昔感中厩驹,我歌双鱼双涕濡。 古人中人今岂无,时哉不遇索莫俛首栖寒庐。
tiān xīng zhuì   líng guāng huà zuò shuāng guāng jiā yáo míng zhū kūn   gāng yuè qiū    
wàn shuǐ qún lóng   xuán yuè shēng tiān jīn suǒ guàn lái xiàn qīng   fēng xiān sheng zuò bīng    
xiān rán xiào liú zuò   bèi shòu ēn shū jīn guī yǎo tiǎo lián huáng shū ěr   xiāng chū    
cóng fēng zhōng   piāo rán shí shì biàn xià   gèng féng jūn zi    
zhī suǒ hǎo fēi suǒ   xiāng gǎn zhōng dōng gǎn zhōng jiù   shuāng shuāng    
rén zhōng rén jīn   shí zāi suǒ shǒu hán