玉上人
山下逢老僧,为我设斋供。生断活埋关,醒却高峰梦。
空嫌毛孔多,瘦觉数珠重。回首鸭子飞,归来鼻头痛。
shān
山
xià
下
féng
逢
lǎo
老
sēng
僧
,
wèi
为
wǒ
我
shè
设
zhāi
斋
gòng
供
shēng
。
duàn
生
huó
断
mái
活
guān
埋
xǐng
关
,
què
醒
gāo
却
fēng
高
mèng
峰
梦
。
kōng
空
xián
嫌
máo
毛
kǒng
孔
duō
多
,
shòu
瘦
jué
觉
shù
数
zhū
珠
zhòng
重
huí
。
shǒu
回
yā
首
zi
鸭
fēi
子
guī
飞
,
lái
归
bí
来
tóu
鼻
tòng
头
痛
。