与僧道升二首

宋代 王安石
升也初见我,肤腴仍洁白。 今何苦而老,手脚皴以黑。 闻有道人者,於今号禅伯。 嬲汝以一句,西归瘦如腊。 汝观青青枝,岁寒好颜色。 此松亦有心,岂问庭前柏。
shēng chū jiàn   réng jié bái
jīn ér lǎo   shǒu jiǎo cūn hēi
wén yǒu dào rén zhě   jīn hào chán
niǎo   西 guī shòu
guān qīng qīng zhī   suì hán hǎo yán
sōng yǒu xīn   wèn tíng qián bǎi