于塞北春日思归

唐代 陈子良
我家吴会青山远,他乡关塞白云深。为许羁愁长下泪,那堪春色更伤心。 惊鸟屡飞恒失侣,落花一去不归林。如何此日嗟迟暮,悲来还作白头吟。
jiā huì qīng shān yuǎn   xiāng guān sài bái yún shēn wéi chóu zhǎng xià lèi   kān chūn gèng shāng xīn
jīng niǎo fēi héng shī   luò huā guī lín jiē chí   bēi lái huán zuò bái tóu yín