浴日亭一首

宋代 刘克庄
归客飘然一叶身,尚能飞屐陟嶙峋。 危亭下瞰嵎夷宅,积水上通河汉津。 叱驭为臣前有志,乘桴从我更无人。 暮年笔力全衰退,甘与韩苏作后尘。
guī piāo rán shēn   shàng néng fēi zhì lín xún  
wēi tíng xià kàn zhái   shuǐ shàng tōng hàn jīn  
chì wéi chén qián yǒu zhì   chéng cóng gèng rén  
nián quán shuāi tuì 退   gān hán zuò hòu chén