欲去

唐代 韩偓
粉纭隔窗语,重约蹋青期。总得相逢处,无非欲去时。 恨深书不尽,宠极意多疑。惆怅桃源路,惟教梦寐知。
fěn yún chuāng   zhòng yuē qīng zǒng děi xiāng féng chǔ   fēi shí
hèn shēn shū jìn   chǒng duō chóu chàng táo yuán   wéi jiào mèng mèi zhī