与琴师谈琴

宋代 陆文圭
至乐无声识者希,有声终是假人为。 一时得趣惟元亮,千载知间欠子期。 欲为性情初动处,当原律吕未生时。 夜寒月照虚堂壁,鹤沪猿吟总是诗。
zhì shēng shí zhě   yǒu shēng zhōng shì jiǎ rén wéi  
shí de wéi yuán liàng   qiān zǎi zhī jiān qiàn  
wéi xìng qíng chū dòng chù   dāng yuán wèi shēng shí  
hán yuè zhào táng   yuán yín zǒng shì shī