雨晴游香山

宋代 陆游
雨打酴醾夜未拆,一晴柳岸先飘雪。 我摇画楫镜湖中,碧水青天两奇绝。 长歌缥缈云不动,横笛清悲竹将裂。 悠然起舞影零乱,卓尔四顾心激烈。 好山可隐轻舍去,故人已贵长乖隔。 肺渴生尘防酒兴,眼晕成花作书厄。 平生所期无一遂,独有旷快相除折。 夜归灯火闹湖边,淡淡西南一勾月。
wèi chāi   qíng liǔ àn xiān piāo xuě
yáo huà jìng zhōng   shuǐ qīng tiān liǎng jué
cháng piāo miǎo yún dòng   héng qīng bēi zhú jiāng liè
yōu rán yǐng líng luàn   zhuó ěr xīn liè
hǎo shān yǐn qīng shě   rén guì cháng guāi
fèi shēng chén fáng jiǔ xìng   yǎn yùn chéng huā zuò shū è
píng shēng suǒ suì   yǒu kuàng kuài xiāng chú shé
guī dēng huǒ nào biān   dàn dàn 西 nán gōu yuè