予顷游青城数从上官道翁游暑中忽思其人

宋代 陆游
往年屡游丈人祠,上官八十如婴儿。 自言少年聋不治,芝房松鬣可无饥。 叩之不答但解颐,德人之容端可师。 我闻学道当精思,毕世不可须臾离。 公虽泯默意可知,亡羊要是缘多岐。 逝从公游亦未迟,联杖跨海寻安期。
wǎng nián yóu zhàng rén   shàng guān shí yīng ér
yán shào nián lóng zhì   zhī fáng sōng liè
kòu zhī dàn jiě   rén zhī róng duān shī
wén xué dào dāng jīng   shì
gōng suī mǐn zhī   wáng yáng yào shì yuán duō
shì cóng gōng yóu wèi chí   lián zhàng kuà hǎi xún ān