雨晴后陪王员外泛后湖得溪字

唐代 独孤及
远山媚平楚,宿雨涨清溪。沿溯任舟楫,欢言无町畦。 酒酣相视笑,心与白鸥齐。
yuǎn shān mèi píng chǔ   宿 zhǎng qīng yán 沿 rèn zhōu   huān yán tǐng
jiǔ hān xiāng shì xiào   xīn bái ōu