雨晴登楼

宋代 范致虚
自从南北避胡尘,怀抱衰残不复新。万里家乡常入梦,一帘风雨最关春。 红疏绿暗能伤客,江静山明却慰人。老去也知登览倦,闭门僵卧动经旬。
cóng nán běi chén   huái 怀 bào shuāi cán xīn wàn jiā xiāng cháng mèng   lián fēng zuì guān chūn
hóng shū 绿 àn néng shāng   jiāng jìng shān míng què wèi rén lǎo zhī dēng lǎn juàn   mén jiāng dòng jīng xún