雨晴

宋代 陆游
小雨初增气惨凄,新晴差解病沉迷。 虚廊静院听松籁,细草甘泉养鹿麛。 寒霭细分山远近,野歌相应路高低。 孰知倦客萧然意,水品茶经手自携。
xiǎo chū zēng cǎn   xīn qíng chà jiě bìng chén
láng jìng yuàn tīng sōng lài   cǎo gān quán yǎng 鹿
hán ǎi fēn shān yuǎn jìn   xiāng yìng gāo
shú zhī juàn xiāo rán   shuǐ pǐn chá jīng shǒu xié