雨晴

宋代 王安石
晴明山鸟百般催,不待桃花一半开。 雨後绿阴空绕舍,总将春色付莓苔。
qíng míng shān niǎo bǎi bān cuī   dài táo huā bàn kāi
hòu 绿 yīn kōng rào shě   zǒng jiāng chūn méi tái