雨晴

唐代 杜甫
雨时山不改,晴罢峡如新。天路看殊俗,秋江思杀人。 有猿挥泪尽,无犬附书频。故国愁眉外,长歌欲损神。
shí shān gǎi   qíng xiá xīn tiān kàn shū   qiū jiāng shā rén
yǒu yuán huī lèi jǐn   quǎn shū pín guó chóu méi wài   cháng sǔn shén