寓齐昌危秀才斋庭前有古梅索予咏之

宋代 陆卿
此树如老僧,中空而外槁。积雪裂其肤,离披势潦倒。 生意次第舒,疏花向背好。酸风欲透肌,皓月若披缟。 幽人形影亲,狼籍弗忍扫。俯视众卉间,失色生烦恼。 时去浮华尽,一朝难自保。所以高士姿,识时贵在早。
shù lǎo sēng   zhōng kōng ér wài gǎo xuě liè   shì liáo dǎo
shēng shū   shū huā xiàng bèi hǎo suān fēng tòu   hào yuè ruò gǎo
yōu rén xíng yǐng qīn   láng rěn sǎo shì zhòng huì jiān   shī shēng fán nǎo
shí huá jǐn   zhāo nán bǎo suǒ gāo shì 姿   shí shí guì zài zǎo