渔樵清话

明代 王恭
砺斧出幽林,移竿野水深。相逢休问姓,偶坐便知心。 岩桂香堪爨,江鳞美易寻。平生山水趣,终不为朝簪。
chū yōu lín   gān 竿 shuǐ shēn xiāng féng xiū wèn xìng ǒu   zuò biàn zhī 便 xīn    
yán guì xiāng kān cuàn   jiāng lín měi xún píng shēng shān shuǐ zhōng   wéi cháo zān