与平厓林豸史泛湖北抵华不注山夜从陆归二首 其二

明代 边贡
黄昏过别业,却见旧山僧。客驾聊云息,乡愁转更增。 水光浮夜月,林影散秋灯。隔苑闻寒犬,高轩醉懒乘。
huáng hūn guò bié   què jiàn jiù shān sēng jià liáo yún xiāng   chóu zhuǎn gèng zēng    
shuǐ guāng yuè   lín yǐng sàn qiū dēng yuàn wén hán quǎn gāo   xuān zuì lǎn chéng