玉盘盂二首(并叙)

宋代 苏轼
东武旧俗,每岁四月大会于南禅、资福两寺,以芍药供佛。 而今岁最盛,凡七千余朵,皆重跗累萼,繁丽丰硕。 中有白花正圆如覆盂,其下十余叶稍大,承之如盘,姿格绝异,独出于七千朵之上,云得之于城北苏氏园中,周宰相莒公之别业也,而其名俚甚,乃为易之。 杂花狼藉占春余,芍药开时扫地无。 两寺妆成宝缨络,一枝争看玉盘盂。 佳名会作新翻曲,绝品难逢旧画图。 従此定知年谷熟,姑山亲见雪肌肤。 花不能言意可知,令君痛饮更无疑。 但持白酒劝嘉客,直待琼舟覆玉彝。 负郭相君初择地,看羊属国首吟诗。 吾家岂与花相厚,更问残芳有几枝。
dōng jiù   měi suì yuè huì nán chán liǎng   sháo yào gòng    
ér jīn suì zuì shèng   fán qiān duǒ   jiē zhòng lèi è   fán fēng shuò  
zhōng yǒu bái huā zhèng yuán   xià shí shāo   chéng zhī pán   姿 jué   chū qiān duǒ zhī shàng   yún zhī chéng běi shì yuán zhōng   zhōu zǎi xiàng gōng zhī bié   ér míng shén   nǎi wèi zhī  
huā láng zhàn chūn   sháo yào kāi shí sǎo  
liǎng zhuāng chéng bǎo yīng luò   zhī zhēng kàn pán  
jiā míng huì zuò xīn fān   jué pǐn nán féng jiù huà  
cóng dìng zhī nián shú   shān qīn jiàn xuě  
huā néng yán zhī   lìng jūn tòng yǐn gèng  
dàn chí bái jiǔ quàn jiā   zhí dài qióng zhōu  
guō xiāng jūn chū   kàn yáng shǔ guó shǒu yín shī  
jiā huā xiāng hòu   gèng wèn cán fāng yǒu zhī