余瓯北寻山采菊歌

明代 李达
瓯北先生沧海东,脱略形骸土木同。大屋正对白岩岭,支颐时在爽气中。 忽逢长天发秋兴,曳杖遥寻枫叶红。看山已饱犹无厌,采菊惟勤谁与从? 几丛迤逦覆陂陀,卉木掩映碎金多。徒闻神农鞭百草,终遗幽香山之阿。 一本垂垂潭影寒,挺出高枝紫玉槃。水漱灵根带药气,饮之华发减鬓端。 高者傲霜意纵横,下者裛露泪阑干。或处爽垲或卑湿,时有野鼠食瓣残。 涧阴小摘不盈掬,扪萝笑看孤云逐。越岭溪行始满囊,芒鞋漫染苔痕绿。 手把一束久临风,暗诵夕餐有秋菊。自言曾读范村谱,淳熙佳色少可数。 他年更踏东阳岑,三十六种为增补。在昔陪游龙泉县,劝君千金买宝剑。 君言买剑欧冶嗤,臂膝俱痛老形见。独携冰裂细纹壶,兼求红泥小火炉。 当时深意今始知,汎菊忘忧作酒徒。此日归来取寒泚,黄花洗尽无泥滓。 一觞一咏吾衰矣,人间万事如脱屣!
ōu běi xiān sheng cāng hǎi dōng   tuō lüè xíng hái tóng zhèng duì bái yán lǐng zhī   shí zài shuǎng zhōng    
féng cháng tiān qiū xīng   zhàng yáo xún fēng hóng kàn shān bǎo yóu yàn cǎi   wéi qín shuí cóng    
cóng tuó   huì yǎn yìng suì jīn duō wén shén nóng biān bǎi cǎo zhōng   yōu xiāng shān zhī ā    
běn chuí chuí tán yǐng hán   tǐng chū gāo zhī pán shuǐ shù líng gēn dài yào yǐn   zhī huá jiǎn bìn duān    
gāo zhě ào shuāng zòng héng   xià zhě lèi lán gān huò chù shuǎng kǎi huò bēi shī shí 湿   yǒu shǔ shí bàn cán    
jiàn yīn xiǎo zhāi yíng   mén luó xiào kàn yún zhú yuè lǐng xíng shǐ mǎn náng máng   xié màn rǎn tái hén   绿  
shǒu shù jiǔ lín fēng   àn sòng cān yǒu qiū yán céng fàn cūn chún   jiā shǎo shǔ    
nián gèng dōng yáng cén   sān shí liù zhǒng wèi zēng zài péi yóu lóng quán xiàn quàn   jūn qiān jīn mǎi bǎo jiàn    
jūn yán mǎi jiàn ōu chī   tòng lǎo xíng jiàn xié bīng liè wén jiān   qiú hóng xiǎo huǒ    
dāng shí shēn jīn shǐ zhī   fàn wàng yōu zuò jiǔ guī lái hán huáng   huā jǐn    
shāng yǒng shuāi   rén jiān wàn shì tuō