云之谣

宋代 单人耘
我是一片云,友风而子雨。上摩霄汉星,下渥郊原土。 我是一片云,曾触九溪石。冶融红白花,严涧流酣碧。 我是一片云,垂天百丈裙。堪系仙人腰,却堕东海濆。
shì piàn yún   yǒu fēng ér zi shàng xiāo hàn xīng   xià jiāo yuán
shì piàn yún   céng chù jiǔ shí róng hóng bái huā   yán jiàn liú hān
shì piàn yún   chuí tiān bǎi zhàng qún kān xiān rén yāo   què duò dōng hǎi fén