筠阳竹根枕

宋代 周紫芝
高安老竹三尺围,断为釜甑中可炊。蕲州开笛不足数,嶰谷截筒空自奇。 何如猫头未成竹,化为霜根白如玉。峥嵘劲节不得施,历碌黑斑空满目。 白头老吏饱官仓,云梦南州睡初足。筠阳别乘一幅书,寄我中刳两枵腹。 飘飘逸韵青衣郎,梦中相见筠山阳。一笑摩挲抚君背,定教从此毋相忘。 我欲问舍无何乡,为我往使华胥王。人生草草两鬓霜,要知日月壶中长。
gāo ān lǎo zhú sān chǐ wéi   duàn wèi zèng zhōng chuī zhōu kāi shù xiè   jié tǒng kōng    
māo tóu wèi chéng zhú   huà wèi shuāng gēn bái zhēng róng jìn jié shī   hēi bān kōng mǎn    
bái tóu lǎo bǎo guān cāng   yún mèng nán zhōu shuì chū yún yáng bié chéng shū   zhōng liǎng xiāo    
piāo piāo yùn qīng láng   mèng zhōng xiāng jiàn yún shān yáng xiào jūn bèi dìng   jiào cóng xiāng wàng    
wèn shě xiāng   wèi wǎng shǐ 使 huá wáng rén shēng cǎo cǎo liǎng bìn shuāng yào   zhī yuè zhōng cháng