筠雪斋为丰城黄尚英作
黄家移种潇湘竹,岁晏相看雪满林。白处恍疑仙鹤立,静中如听老龙吟。
冰凝翡翠清无敌,人倚琅玕冷不禁。何日雪中逢老可,临风一笔直千金。
huáng
黄
jiā
家
yí
移
zhǒng
种
xiāo
潇
xiāng
湘
zhú
竹
,
suì
岁
yàn
晏
xiāng
相
kàn
看
xuě
雪
mǎn
满
lín
林
bái
。
chù
白
huǎng
处
yí
恍
xiān
疑
hè
仙
lì
鹤
jìng
立
,
zhōng
静
rú
中
tīng
如
lǎo
听
lóng
老
yín
龙
吟
。
bīng
冰
níng
凝
fěi
翡
cuì
翠
qīng
清
wú
无
dí
敌
,
rén
人
yǐ
倚
láng
琅
gān
玕
lěng
冷
bù
不
jīn
禁
hé
。
rì
何
xuě
日
zhōng
雪
féng
中
lǎo
逢
kě
老
lín
可
,
fēng
临
yī
风
bǐ
一
zhí
笔
qiān
直
jīn
千
金
。