云溪山人歌

近现代 卢青山
天下至穷云溪谷,中有至穷天下屋。云溪山人非世居,随风飘至相狎熟。 熟即为家家本寄,山人安辨其华朴。相倚觳觫书橱四,二案一椅供卧伏。 白壁森森如白眼,五年睨我背弓矗。杂纸堂皇相推挽,屋如旷野纸蒿簇。 有时寻人人不见,开茅剔草蚿而缩。亦有似屋冬来时,风为主人人客宿。 隐几神游不可惊,为客为家两难卜。绕屋之山趋奔驰,脉浪如海之雕塑。 千秋固是此中人,穷隅秃岭味如肉。披岚冲霭飞寒霖,耸肩屈颈如峰麓。 当春绚烂仍踽踽,万花丛中一粪曝。山不嫌余粲其颜,峨冠者来其美蹙。 留余驱人何为也,山其与余为心腹。云溪山人之所有,有此山屋两穷物; 山屋之穷何所状,唯有一月相照覆。流泽于林林无声,修眉如画画窗幅。 洞牖趺坐四围趋,万人来拥生公肃。行则髫童逐我影,立则粲者偎颔淑。 山人至此安求哉,中宵独乐常哧卟。山屋月成三皮匠,相聚岂非诸葛属? 胸如丘壑月如心,屋贮二者并山人,岂非天下至富足? 谁使可人扣门来,相与口舌卧游读?
tiān xià zhì qióng yún   zhōng yǒu zhì qióng tiān xià yún shān rén fēi shì   suí fēng piāo zhì xiāng xiá shú
shú wéi jiā jiā běn   shān rén ān biàn huá xiāng shū chú   èr àn gōng
bái sēn sēn bái yǎn   nián bèi gōng chù zhǐ táng huáng xiāng tuī wǎn   kuàng zhǐ hāo
yǒu shí xún rén rén jiàn   kāi máo cǎo xián ér suō yǒu dōng lái shí   fēng wéi zhǔ rén rén 宿
yìn shén yóu jīng   wèi wèi jiā liǎng nán bo rào zhī shān bēn chí   mài làng hǎi zhī diāo
qiān qiū shì zhōng rén   qióng lǐng wèi ròu lán chōng ǎi fēi hán lín   sǒng jiān jǐng fēng
dāng chūn xuàn làn réng   wàn huā cóng zhōng fèn shān xián càn yán   é guān zhě lái měi
liú rén wéi   shān wèi xīn yún shān rén zhī suǒ yǒu   yǒu shān liǎng qióng  
shān zhī qióng suǒ zhuàng   wéi yǒu yuè xiāng zhào liú lín lín shēng   xiū méi huà huà chuāng
dòng yǒu zuò wéi   wàn rén lái yōng shēng gōng xíng tiáo tóng zhú yǐng   càn zhě wēi hàn shū
shān rén zhì ān qiú zāi   zhōng xiāo cháng chī shān yuè chéng sān jiang   xiāng fēi zhū shǔ  
xiōng qiū yuè xīn   zhù èr zhě bìng shān rén   fēi tiān xià zhì  
shuí shǐ 使 rén kòu mén lái   xiāng kǒu shé yóu